Willy & những bước tiến giản dị

Willy tròn 4 tuổi rưỡi. Từ một cậu bé chậm biết nói (gần 2 tuổi mới biết gọi mẹ) giờ đây em đã nói tiếng Việt rất trôi chảy, bớt ngọng nghịu. Em nghe và có thể hiểu gần như tất cả những gì cô giáo người Anh của em truyền đạt. Em có thể biểu đạt một số ý muốn đơn giản và nói chuyện giao tiếp cơ bản bằng tiếng Anh. Em bắt đầu học tiếng Trung và cảm thấy thú vị khi có thể nói một vài câu đơn giản. Về nhà em thành thầy giáo dạy Hoa ngữ cho mẹ. Đôi khi em quên và bật ra nói tiếng Anh với mẹ mỗi khi em cần biểu đạt điều gì đó. Nhưng điều quan trọng hơn với mẹ đó là em giao tiếp hoàn toàn tự nhiên và rất tự tin với tất cả mọi người ngay cả người nước ngoài. Em sử dụng khá tốt ngôn ngữ và điệu bộ của cơ thể.

20150714_2100593

Sau 1 năm trải qua thời kỳ “câm nín” khi học ngoại ngữ Willy đã thay đổi khi chuyển sang ngôi trường mới. Em luôn là cậu bé rất đỗi “caring” em luôn quan tâm đến cảm xúc, tâm trạng của những người xung quanh. Em hỏi han ân cần mỗi khi mẹ vô tình bị đau ở đâu đó.

Cách đây 2 tuần, khi cả nhà về Hà Nội ăn tết trong một lần có việc đi ra ngoài, vì rất khó bắt taxi trong những dịp cận tết mưa rét nên ba mẹ con quyết định đi xe ôm. Mẹ khá là lo lắng còn 2 chị em thì lại thấy thú vị. Ngồi trên xe em liên tục hỏi mẹ: “Mommy, are you ok?”, lát sau em lại hỏi: “Mẹ ơi, mẹ có ok không?” em như sợ mẹ ngồi sau sẽ rơi khỏi xe… Khi mẹ bị cảm cúm, trúng gió đau lưng, em không chần chừ chạy ngay ra sau bảo mẹ ngồi yên để em bóp vai và mát – xa cho. Vừa làm em vừa thuyết minh rằng chỉ cần em bóp vai một chút là mẹ sẽ thấy thoải mái ngay.

Khi Chị Tuyết từ quê lên, ngay khi gặp chị em đã đề nghị chị chơi cùng. Mẹ giải thích với em rằng chị vừa ở quê lên đi đường xa còn mệt. Thì em thay đổi ngay, em chạy ra chỗ chị ân cần hỏi: “Chị Tuyết ơi chị Tuyết, chị có muốn mát xa không? Chị mát-xa một tí đi cho nó “mát” và sảng khoái”.

Em luôn là người mở cửa và khép lại rất nhẹ nhàng mỗi khi vào phòng mẹ và thấy mẹ đang cho Nemo ngủ. Em còn đưa tay lên miệng và khẽ ra hiệu “suỵt” một tiếng để mẹ biết và nhẹ nhàng.

Hôm trước khi trao đổi với thầy quản lý của trường em, mẹ nói: “Tao rất mừng vì  Willy ngày càng biết chia sẻ với mọi người xung quanh” – Đó là điều mẹ cảm thấy vui và mong mỏi hơn cả việc con có nói giỏi tiếng Anh hay tiếng Trung, con có tăng kí hay cao hơn bạn bè hay không.

Mẹ đã không uổng công khi quyết tâm chuyển em sang môi trường mới. Nơi mà mẹ biết chắc rằng em sẽ được chăm sóc, dạy dỗ cẩn thận nhất. Nơi đó mẹ thấy em tiến bộ hằng ngày và bản thân mẹ cũng học được rất nhiều điều từ ngôi trường của em. Mẹ đã thay đổi rất nhiều trong hành trình học làm Mẹ.

SG. 16.02.2016

 

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s